NGƯỜI HIỀN...
Người có
đôi mắt hiền là người từng thấy những chuyện đắng cay trong cuộc sống nhiều hơn
ai hết!
Rồi nhờ đó,
thấy được tình người phía sau những đắng cay.
Người có
đôi tay ấm là người đã từng chạm phải những giá lạnh của nhân gian rất nhiều lần.
Rồi nhờ đó,
biết cách giữ lấy hơi ấm cho đôi tay của mình, và biết có người sẽ còn cần đến
nó.
Người có
trái tim nhân hậu là người từng phải chịu nhiều tổn thương hơn kẻ khác!
Rồi nhờ đó,
hiểu được người...
Như hòn đất
rắn chắc nhất là khi phải chịu lửa nung nhiều hơn những hòn đất khác!
Rồi từ đó,
gió mưa không còn làm tan rã được nữa, giữ nguyên hình hài, mặc gió giông!
Người hiền,
như cơn gió khi chạm vào vách núi, đổi hướng, quay đầu lại, cẩn thận đỡ từng
cây cỏ mà nó đã xô nghiêng đứng dậy...
Có lẽ, ai
cũng phải chờ rất lâu, chờ ngày thuyết phục được lòng mình biết sợ những tháng
năm phù phiếm, và chờ ai đó cũng biết sợ những tháng năm phù phiếm như mình. Để
cùng dừng lại.
Để một chân
chạm được vào tĩnh lặng. Để những giông gió trong cuộc sống không còn cuốn ai
đi nữa.
Để một lần
đủ bình thản ngồi nhìn lại những điều từng làm chúng ta điêu đứng rồi mỉm cười.
(St)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Cảm ơn bạn rất nhiều ạ