‘Tiến hóa’
trong mùa dịch
Người bạn
cũng là thầy giáo khoe, trường anh mới áp dụng nhiều công nghệ. Tôi nhắc anh
tránh lẫn lộn việc dùng công nghệ với việc dạy những thứ học sinh cần.
"Trường
anh dùng công nghệ để cải cách việc dạy hay chỉ dùng máy tính thay thế cho bảng
và giấy, bút?", tôi viết lại cho anh ấy. Thầy giáo lại viết cho tôi:
"Tại sao ta phải thay đổi cách dạy khi học sinh thấy vẫn tốt?". Tôi
đáp rằng, là thầy giáo, bạn phải lựa chọn cách bạn dạy, phương pháp nào bạn
dùng và cái gì tốt nhất cho học sinh.
Dù học sinh
biết cách dùng laptop, lên các khóa học online đều đặn, nhưng nếu tư duy họ
không thay đổi, họ sẽ không có khả năng cạnh tranh trong thế giới này. Công nghệ
chỉ là công cụ hỗ trợ giáo dục, không thể thay thế cho bản chất việc dạy và học.
Sinh viên
năm thứ nhất thường phàn nàn rằng tôi cho quá nhiều bài đọc. Tôi từ lâu dùng
phương pháp học chủ động trong môn của mình. Điều đó có nghĩa học sinh phải đọc
nhiều tài liệu, sách trước khi vào môn học hay mỗi buổi đến trường. Để chắc họ
đã đọc những thứ tôi giao, tôi kiểm tra bằng câu hỏi ngắn trước mỗi bài giảng.
Các sinh
viên lại phàn nàn rằng đọc không phải việc học, tôi hỏi, "các em học thế
nào?" - "bằng việc nghe các bài giảng", nhiều người nói. Tôi cho
một bài giảng ngắn, hỏi họ các câu hỏi. Phần lớn không thể trả lời được vào cốt
lõi vấn đề, họ hoang mang và bối rối.
Chỉ thế,
tôi mới giải thích về khái niệm học. Nếu chỉ nghe, các em sẽ quên 80% tài liệu
trong vài giờ đầu. Nếu đọc và nghe, các em sẽ quên 60%. Nhưng nếu đọc, nghe và
thảo luận, trả lời câu hỏi của người khác và giải thích lại cho bạn khác về chủ
đề đó, các em chỉ quên 20% tài liệu.
Tại sao? Điều
các em nghe từ bài giảng của thầy là tri thức của thầy, không phải của trò. Điều
các em đọc và nghe chỉ là thông tin mang máng trong đầu vì nó chưa được tổ chức
lại. Chỉ khi em nghĩ về nó, tổ chức nó để bàn luận, giải thích và đưa ra quan
điểm của riêng mình, nó được tiêu hóa và trở thành tri thức của chính em. Và học
sinh sẽ không bao giờ quên cái đã là của mình.
Chỉ khi học
trò được đưa ra khỏi môi trường đọc bài giảng truyền thống - nơi thầy cô chỉ
"truyền thụ tri thức" sang môi trường học chủ động - nơi học sinh
"phát triển tri thức riêng", đó là cách "việc học thật" xảy
ra.
Tôi bao giờ
cũng khuyến khích học sinh chia các nhóm học tập nhỏ trong một lớp, không quá
năm người.
Từng thành
viên phải đọc tài liệu trước khi nhóm học chung. Các nhóm phải đặt lịch học và
bám theo. Mỗi buổi học nhóm lâu hơn một giờ sẽ kém hiệu quả và thường dễ bị sao
lãng bởi tán gẫu.
Từng nhóm
phải có chương trình cho cuộc gặp, quyết định cái gì sẽ được học ở phiên gặp và
các thành viên buộc phải chuẩn bị. Bất kỳ thành viên nào không chuẩn bị bài và
không tham gia sẽ bị yêu cầu rời khỏi nhóm.
Các thành
viên phải có khả năng hỏi lẫn nhau các câu hỏi và giải thích mọi thứ cho nhau.
Chỉ học với bạn bè thì học sinh mới có thể chia sẻ tài liệu và trao đổi thông
tin. Đó là cách để có được việc học sâu.
Cải cách
giáo dục nghĩa là khuyến khích học sinh chịu trách nhiệm nhiều hơn với việc học
của họ.
Ngày nay, học
sinh rất dễ bị sao lãng. Họ không thể ngồi yên trong lớp nghe bài giảng dài, lại
càng không thể tập trung học online trước
màn hình mà không kiểm tin nhắn, e-mails và các phương tiện xã hội khác. Nếu
chúng ta muốn khuyến khích họ học, cần giữ cho họ bận rộn tích cực, khiến họ chủ
động nỗ lực thay vì ép buộc họ ngồi và nghe cái gì đó mà họ không quan tâm.
Việc nghe
và đọc bài giảng truyền thống không cho phép học sinh phát triển thành người có
tư duy phê phán. Chỉ việc học chủ động khuyến khích tư duy độc lập và phát triển
"tâm thế tăng trưởng." Chẳng hạn trong toán học, có nhiều cách giải một
bài toán và bao giờ cũng có phương án khác cho một lời giải. Không có khả năng
nghĩ rộng, học sinh không thể đi xa hơn trong tư duy.
Đó là lý do
laptop và học online không thể biến chất lượng dạy của các trường tốt hơn nếu
nhà trường không có ý định thay đổi dù họ đang háo hức dùng công nghệ để dạy
nhiều học sinh hơn. Cách dạy vẫn như cũ, thời gian "lên lớp" có thể
không hiệu quả hơn mà còn kém đi bởi kết nối online rất lỏng lẻo.
Học sinh
hôm nay thiếu "cách học" chứ không thiếu "điều để học". Điều
được dạy hôm nay có thể lỗi thời ngày mai, nhưng cách tiếp cận và hấp thu tri
thức tốt có tác dụng trong hàng trăm năm tới.
Đây là cách
tôi đã dùng rất thành công trong nhiều năm ở Carnegie Mellon, Mỹ và ở các đại học
hàng đầu khác. Phần lớn sinh viên đều nói với tôi rằng lúc ban đầu, họ không
thích nó vì họ đã quen thụ động. Nhưng qua thời gian, họ đều học tốt và hành tốt.
Học nhóm là
cách tốt nhất để học tập, nó cũng áp dụng dễ dàng với học online trong mùa dịch.
Học sinh của tôi thường nói rằng việc học cùng nhóm vài người bạn tốt hơn học một
mình rất nhiều. Học nhóm rất phổ biến tại hầu hết trường ở Mỹ nhưng lại không
được khuyến khích ở các trường châu Á.
Điều đáng
nói, sự thay đổi này đòi hỏi cả thầy cô giáo và học sinh phải làm việc nhiều
hơn gấp nhiều lần cách cũ. Nhưng đó là cách duy nhất để cải tiến hệ thống giáo
dục.
Chất lượng
giáo dục được cải tổ nhanh nhất nếu mọi thầy cô được đào tạo lại theo phương
pháp dạy mới này. Học sinh vì thế, cũng sẵn lòng điều chỉnh lại cách học. Bạn
không thể cải tiến được giáo dục bằng việc bổ sung thêm các môn học, thay đổi
tài liệu, sách giáo khoa liên tục nhưng vẫn giữ phương pháp dạy như cũ.
Để dạy học
một cách khoa học, người làm giáo dục cần cách tiếp cận mới, viễn kiến mới và
cách thức mới để động viên học trò. Đó là quá trình tiến hoá cho cả thầy và
trò. Bối cảnh dịch
bệnh hôm nay chính là cơ hội để cải tổ tư duy dạy và học.
John Vũ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Cảm ơn bạn rất nhiều ạ