(Ngày Nay)
- “Tôi trụ thế đến nay 99 năm, ở chùa 94 năm, thụ Đại giới được 78 năm,
nghiệp là tu hành, nuôi thân thể chủ yếu bằng nghề làm ruộng, chưa từng dám lạm
dụng một bát gạo, một đồng tiền của tín thí thập phương”, Đức Pháp chủ Giáo hội
Phật giáo Việt Nam, Đại lão hòa thượng Thích Phổ Tuệ từng nói khi còn đương thế.
Xin cám ơn
hệ thống liên mạng toàn cầu (Internet) và những trang tin Phật giáo ở trong nước
mà tôi được biết tới Đức Pháp chủ Thích Phổ Tuệ. Tôi còn nhớ có một lần ban đạo
từ cho một số tăng ni, Ngài có nói rằng, “Mình giảng dạy tín đồ mà không có Giới
- Đinh - Tuệ thì giảng dạy ai?” Tôi thật cảm khái khi nghe lời giảng dạy này và
có chia sẻ với một vài đạo hữu rằng, “Đây đúng là bậc chân tu”. Mình không biết
võ mà đi dạy võ à? Mình không có học (mù chữ) mà đi dạy học à? Mình còn ham tiền
mà dạy Phật tử bỏ tham à? Mình còn ham tiền thì phải dạy Phật tử rằng tiền tốt
lắm các đạo hữu ạ. Chúng ta cần phải tìm cách kiếm cho nhiều tiền. Do đó, nếu
có can đảm đứng trên bục mà thuyết pháp thì đó chỉ là lừa mị và nói dóc. May nhờ
bài phỏng vấn của Chu Minh Khôi cách đây ba năm do báo Giác Ngộ thực hiện và được
đăng lại trên Thư Viện Hoa Sen ngày 11/1/2020 tôi được biết thêm về cuộc đời của
Ngài.
Đức Pháp chủ
Thích Phổ Tuệ sinh năm 1917, xuất gia lúc 5 tuổi với người cô. Cuộc đời của
Ngài là một trang sử bi thương của dân tộc dưới thời Thực Dân Pháp và những
điêu tàn, đổ vỡ trong cuộc chiến chống Thực Dân Pháp 1945-1954, “Gần như cả cuộc
đời tu hành của tôi là kinh qua các cuộc chiến tranh, pháp nạn. Những năm kháng
chiến chống Pháp, toàn bộ sơn môn bị giặc Pháp đốt hết. Cứ dăm bữa, nửa tháng
chúng lại đến càn quét, đốt phá. Làng mạc điêu tàn, chùa chiền sụp đổ. Nhưng
tôi xác định, nếu không bám trụ, kiên trì ở lại, không duy trì thì tan nát hết.
Cho dù biết rằng ở lại có thể chết, mà ra đi, như một vài huynh đệ của tôi, thì
cũng không thể quay về. Mỗi lần chạy loạn đi đâu thì tôi cũng luôn mang theo
bên mình những tài sản tinh thần, lịch sử của chư Tổ. Thà chết thì tôi cũng giữ,
vì vẫn tin rằng rồi sẽ có cơ phục hồi.”
Thế nhưng Bồ
Đề tâm vẫn kiên cố, Ngài quyết tâm theo Phật và giữ gìn di sản của chư tổ, “Hòa
bình lập lại ở miền Bắc, mình tôi trở về nhìn cảnh tan nát mà lòng xót xa,
nhưng phải xây dựng lại để nối dòng sơn môn Đa Bảo. Những năm đầu, người ta tổ
chức cho dân đi các khu kinh tế mới. Dân ở lại cũng toàn người nghèo, ai cũng
phải bươn chải để kiếm sống, làm gì có tiền hay lương thực đem đến cúng chùa.
Chúng tôi tự cày cấy làm ăn, đồng thời tham gia các công việc xã hội, việc làng
nước. Tôi trực tiếp tham gia giảng dạy các lớp bình dân học vụ, rồi hộ đê, cứu
đê, chống lũ lụt. Việc gì tốt thì làm.”
Một trong
những mong muốn lớn nhất của ngài là làm sao biên soạn kinh Phật ra tiếng Việt
thật dễ hiểu, dễ làm, để mọi Phật tử thấm nhuần mà thực hành trong cuộc sống.
Một trong
những mong muốn lớn nhất của ngài là làm sao biên soạn kinh Phật ra tiếng Việt
thật dễ hiểu, dễ làm, để mọi Phật tử thấm nhuần mà thực hành trong cuộc sống.
Ngày nay
chúng ta nếu có xuất gia thì đã có đại học nguy nga, xe hơi đưa đón, lớp học
khang trang, đồ ăn Phật tử cúng dường trăm món, quần áo đâu phải lo, đâu phải
cày cấy để nuôi thân? Tốt nghiệp rồi thì ở chùa đầy đủ tiện nghi, truyền hình,
máy điện tử, iphone, ipad…nệm ấm chăn êm. Tăng ni ngày nay so với Phật thì sướng
gấp trăm lần, so với sự khổ cực của chư Tổ ngày xưa mà rơi nước mắt. Tăng ni phải
nhìn vào cuộc sống của Ngài Thích Phổ Tuệ mà tu hành, giữ nghiêm giới luật và
không sống dựa vào tiền bạc cúng dường của chúng sinh. Tám mươi tuổi mà Ngài vẫn
trồng rau, cày cấy để nuôi thân và không đụng chạm tới tiền bạc của đàn na thí
chủ. “Tôi trụ thế đến nay 99 năm, ở chùa 94 năm, thụ Đại giới được 78 năm, nghiệp
là tu hành, nuôi thân thể chủ yếu bằng nghề làm ruộng, chưa từng dám lạm dụng một
bát gạo, một đồng tiền của tín thí thập phương.” Thật hi hữu, thật chân tu, khổ
hạnh! Thánh tăng chính là đây.
Ngài đã xa
lìa được hình danh, sắc tướng, địa vị của cõi người. Chúng ta hãy nghe Ngài
nói, “Suốt đời tôi chỉ mong được niệm Phật, cầu kinh, không mong cầu danh lợi.
Tôi tự thấy mình chưa có công đức gì nhiều đối với Giáo hội, nhưng các vị trong
Giáo hội nước ta lại ép, đưa tôi lên ngôi Pháp chủ. Lẽ ra, ngôi vị Pháp chủ chỉ
Đức Phật Thích Ca Mâu Ni có đầy đủ phúc đức, trí tuệ nắm giữ. Miễn cưỡng ngồi
lên ngôi cao, đó không phải là phước mà là cái họa cho chúng tôi. Xin các vị đừng
gọi tôi là Pháp chủ mà hãy cứ nhìn tôi như một lão tăng thanh bần sống trong
ngôi chùa làng là tôi mãn nguyện.”
Có một điều
cần phải bàn một cách nghiêm túc ở đây đó là “Pháp chủ” nghĩa là gì? Pháp chủ là
người đứng đầu một tôn giáo bao trùm lên tất cả các giáo hội tức là Phật hay là
người đứng đầu một giáo hội? Tại Chùa Tam Chúc có Điện Pháp chủ để thờ Phật
Thích Ca thì hiển nhiên Phật Thích Ca là đấng Pháp chủ. Do đó dùng hai chữ
“Pháp chủ” cho một người đứng đầu Hội Đồng Chứng Minh của một giáo hội là không
ổn. Như Ngài đã nói ở trên, danh xưng Pháp chủ chỉ để dành cho Phật mà thôi. Do
đó mà Giáo hội PGVN Thống Nhất trước đây đã dùng danh từ Tăng Thống đã có từ thời
Nhà Đinh để gọi vị đứng đầu Giáo hội này. Còn bên Căm Bốt thì gọi là Vua Sãi.
Do đó Giáo hội PGVN có thể dùng: Đức Tăng Thống Thích Phổ Tuệ - Chủ Tịch Hội Đồng
Chứng Minh hay Đức Giáo Trưởng/Trưởng Lão Thích Phổ Tuệ - Chủ Tịch Hội Đồng Chứng
Minh…có lẽ ổn thỏa hơn.
Vấn đề sau
cùng là giới luật. Là Phật tử sơ cơ tại gia, tôi vẫn bảo thủ quan điểm cho rằng
giới luật là sinh mệnh của đạo Phật, là danh dự, phẩm giá, là thước đo của người
tu hành. Lời di huấn tha thiết cuối cùng của Đức Phật trước khi nhập diệt tại rừng
Sa La là, “Khi ta nhập diệt rồi thì các thầy phải giữ gìn giới luật như khi ta
còn sống vậy.” Và chúng ta hãy nghe Đức Thích Phổ Tuệ nói, “Việc duy trì luật lệ
trong từng sơn môn có phần lơi lỏng, đó là nguyên nhân khiến một bộ phận Tăng
Ni không được kiềm thúc vào khuôn khổ, xa rời giới luật.” Tu là gì? Là sửa chữa
những tai hại, sai lầm cho mình và cho người. Việc uống bia rượu, sống xa hoa với
người tu hành là không nên. Người xuất gia nếu không dụng công tu tập thì chỉ
là người tại gia ở chùa. Kính mong quý vị Tăng Ni nếu thấy mình không có đủ sự
tinh tấn tu trì thì nên xả giới hoàn tục, kẻo lâm chung đọa vào ba nẻo ác.”
Tôi đồng ý
với Đức Tăng Thống Thích Phổ Tuệ, ai cảm thấy không giữ gìn được giới luật, còn
ham muốn tiền bạc, xác thịt, còn muốn ca hát, vui chơi, nhảy múa… thì nên cởi
áo Như Lai, về nhà lấy vợ lấy chồng, sinh con đẻ cái, buôn bán làm giàu. Chứ
còn ở lại, mặc áo Phật mà lén lút phạm giới tức phỉ báng Phật, làm ô uế tăng/ni
đoàn và làm mất niềm tin nơi Phật tử và làm xấu đạo Phật trước con mắt của nhân
gian.
Lời nói sau
cùng của Ngài mà tôi vô cùng cảm kích đó là, “Tuổi thọ không phải là thước đo
giá trị của đời người. Vấn đề là sống để thực hiện sứ mệnh gì, mang lại lợi ích
gì cho Đời, cho Đạo.” Ôi cao cả thay lời nói! Phật giáo Việt Nam thật may mắn
có một vị thánh tăng như vậy.
Tôi vẫn
quan niệm rằng một vị sư cho dù có tiến sĩ Phật học, cả ngàn đệ tử đi theo,
phát hành cả trăm băng đĩa, có giải thưởng này kia nhưng vẫn chỉ là danh tăng
hoặc giảng sư tăm tiếng chứ chưa phải là thánh tăng. Thánh tăng phải được xét bằng
đạo hạnh, bằng sự chứng đắc thể hiện qua lối sống. Thánh tăng đức độ tỏa sáng,
không lầm lỗi mà ai cũng thấy. Cuộc sống tu hành của thánh tăng luôn luôn giản
dị, khiêm tốn, xa lìa được tất cả cám dỗ của cuộc đời. Thánh tăng sống ở chốn
trần lao mà tâm đã là tâm Phật và tâm giải thoát.
Chùa Giáng
(Chùa Viên Minh) ngôi chùa đơn sơ, cổ kính, nghèo nàn, không hề thấy trang trí
bất cứ một loại máy móc gì của thời hiện đại. Tôi chưa từng thấy một ngôi chùa
nào mà lại nghèo, khiêm tốn như vậy, trong khi nó là chỗ ở của một vị đứng đầu
cả một Giáo hội to lớn. Chỉ có tâm Phật hay tâm Bồ Tát mới chấp nhận tu hành ở
một ngôi chủa như vậy.
Rồi mai đây
và có thể ngày mai Đức Thích Phổ Tuệ sẽ thị tịch. Ngôi Chùa Giáng cần phải được
Giáo hội sửa sang, trùng tu lại và biến nó thành một khu di tích lịch sử. Tháp
miếu thờ Đức Thích Phổ Tuệ phải được dựng xây để tăng ni, Phật tử tới đây chiêm
bái. Để thấy đây là một vị thánh tăng có thật trong thời đại hiện nay. Và cũng
cho nhân loại thấy, pháp Phật là pháp đào tạo ra những con người phi phàm, chứ
không phải tầm thường như người ta nghĩ.
Con xin đảnh
lễ Đức Tăng Thống/Đức Trưởng Lão Thích Phổ Tuệ. Và dù ở xa vạn dặm và không có
cơ duyên gặp mặt, con xin được làm đệ tử của Ngài. Nếu kiếp sau, Ngài có tái
sinh để tu hành thêm một kiếp nữa để thành Phật thì con xin làm thị giả cho
Ngài.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Cảm ơn bạn rất nhiều ạ