(ST)
Một người nọ đứng dưới hiên nhà tránh mưa, chợt trông
thấy Quan Âm cầm ô đi ngang qua. Người này bèn nói: “Quan Âm bồ tát, xin người
hãy phổ độ chúng sinh, cho tôi đi nhờ một đoạn có được không?”.
Quan Âm thấy vậy, trả lời: “Ta đang đi trong mưa, còn người
đứng dưới hiên nhà, mưa không hề ướt đến đầu, vậy thì cần gì ta phổ độ?”. Người
nọ liền lập tức bước ra khỏi mái hiên, đứng dưới trời mưa: “Bây giờ tôi cũng
đứng dưới mưa rồi, Bồ tát nên giúp đỡ, có phải không?”. Quan Âm bèn nói: “Người
đứng dưới mưa, ta cũng đứng dưới mưa, ta không bị ướt vì ta có ô, còn người bị
ướt, vì người không có ô. Vậy là không phải ta giúp được ta, mà chiếc ô giúp
được ta. Người muốn được giúp, không nên tìm ta, mà hãy tự tìm một chiếc ô”.
Nói xong, Quan Âm đi thẳng.
Ngày hôm sau, người nọ gặp chuyện khó khăn, bèn đến miếu
Quan Âm cầu khấn. Vừa bước vào trong miếu, anh ta đã nhìn thấy có một người khác
đang đứng chắp tay ngay trước tượng Quan Âm. Lạ một điều, người đó có ngoại
hình giống hệt Quan Âm, không sai một li.
Anh ta bèn đến gần hỏi: “Người có phải Quan Âm không?”.
Người đó trả lời: “Ta chính là Quan Âm”.
“Vậy vì sao người lại chắp tay cầu khấn chính mình?”.
Quan Âm cười đáp:
“Ta cũng gặp chuyện khó khăn, nhưng ta biết, cầu cứu người
không bằng cầu cứu chính bản thân mình”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Cảm ơn bạn rất nhiều ạ