"Trước khi bước vào hôn nhân hay yêu đương nghiêm túc, người ta thường có một giai đoạn gọi là tìm hiểu. Nhưng sự thật là đa số chúng ta đều không thực sự biết cách 'tìm hiểu' - đa số chúng ta đều chỉ mới 'tìm' được những điểm tương đồng về sở thích hay lối sống rồi từ đó kết đôi hoặc kết hôn, chứ chưa mấy ai đến được đoạn 'hiểu' được về con người của nhau. Và có lẽ, chỉ khi đi qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ (hoặc nhiều cuộc tình lỡ dở), người ta mới thực sự hiểu được ý nghĩa là của từ 'tìm hiểu' là gì?"
Đây là lời chia sẻ của một vị khách đang trong hành trình đồng hành dài ngày với mình, khi chúng mình cùng nói đến chuyện hôn nhân của anh ấy ở buổi thứ tư. Và nó đúng là một chủ đề xứng đáng được bàn tới, để những người độc thân ngoài kia có ý thức rõ ràng hơn về hành trình xây dựng mối quan hệ tình cảm và hôn nhân của chính họ.
Trong văn hoá Á Đông của chúng ta, có một cột mốc quan trọng cần phải bước qua khi ta chập chững ở độ tuổi trưởng thành là kết hôn. Cha mẹ, ông bà, anh chị em họ hàng, thậm chí là bạn bè và những người chẳng mấy liên quan đều thúc giục ta dựng vợ gả chồng - nhưng oái ăm là không mấy ai dạy cho chúng ta cho những bài học cần thiết, hay ý nghĩa và bản chất của hôn nhân. Cứ thế, ta bước chân vào các mối quan hệ, và dựa trên một vài thông tin phổ biến, ta lọc ra được một đối tượng phối ngẫu có vẻ phù hợp với mình thông qua những điều kiện cơ bản như ngoại hình, gia cảnh, học vấn, độ tuổi, quê quán, v.v...
Nhưng sau khi chung sống với nhau, ta mới vỡ lẽ ra rằng người này có những tính cách mà mình không ưng. Họ có những thói quen rất xấu. Những quan điểm cực kỳ lỗi thời (hoặc lệch lạc). Và cả những tập khí (khuôn mẫu) vô cùng hạn chế mà họ vô thức lấy từ các thế hệ đi trước trong gia đình. Tất cả những điều ấy khiến hôn nhân của ta rối tung rối mù lên, tiếp theo là hằn học, sau đó là mất kết nối và cuối cùng là bế tắc. Hai người sống chung một nhà nhưng không thể nói chuyện với nhau, không cảm thấy được thấu hiểu, cũng chẳng thấy được đồng hành. Rồi có khi tình trạng căng thẳng đến mức ghét bỏ và xem nhau như kẻ thù. Hôn nhân lúc ấy trở thành mồ chôn của tình yêu, trở thành nhà tù giam hãm hạnh phúc và sự tự do cá nhân của mỗi người.
Tuy nhiên, phải làm khổ nhau thật lâu, con người ta mới chịu chấp nhận sự thật là mình không hiểu đối phương và đối phương cũng chẳng hiểu chút gì về con người mình - vì ngày đầu đến với nhau lẫn trong suốt quá trình chung sống, chẳng ai thực sự chịu 'tìm hiểu' về chính mình và người còn lại. Bằng một cách nào đó, giữa những vội vã của cuộc đời, dường như chúng ta đều quên mất đi vai trò và ý nghĩa của hai chữ tìm hiểu hay giai đoạn tìm hiểu. Và đôi khi, để có được lại phần ý thức ấy, ta phải đánh đổi bằng một cuộc hôn nhân tan vỡ và vô vàn những tổn thương tinh thần trong tâm hồn.
Vậy những người từng đổ vỡ hôn nhân (hoặc đang phải sống trong một cuộc hôn nhân không hạnh phúc) có những lời khuyên nào cho người trẻ về việc 'tìm hiểu'?
Những người đã tốt nghiệp được bài học về việc tìm hiểu, nhất là sau khi bước ra khỏi một cuộc hôn nhân đổ vỡ, khuyên bạn nên quan sát thật kỹ các khía cạnh sau:
Một, khả năng kiểm soát cảm xúc. Tuyệt đối thận trọng với người dễ nổi nóng, baoluc hoặc không biết cách quản lý cảm xúc khi gặp căng thẳng. Về bản chất, đây cũng chính là một biểu hiện của sự thiếu trưởng thành.
Hai, sự độc lập hoặc phụ thuộc vào gia đình gốc. Người quá phụ thuộc (về tài chính hoặc tâm lý) vào cha mẹ sẽ khó trở thành một người bạn đời vững chãi, khó đưa ra được các quyết định một cách độc lập và lựa chọn những điều phù hợp cho bản thân hay gia đình nhỏ của họ.
Ba, thái độ ứng xử nhỏ nhặt. Bản chất con người bộc lộ qua cách họ đối xử với người phục vụ, người có địa vị thấp, hoặc cách họ xử lý rác thải/điều nhỏ nhặt tưởng chừng vô hại trong cuộc sống. Ví dụ như tôi không hẹn hò với người vứt rác bừa bãi, vì với quan điểm của tôi, đó là một người vô ý thức và bừa bộn.
Bốn, sự tương đồng về quan điểm cốt lõi. Bạn cũng cần tìm hiểu về quan điểm tài chính, quan điểm nuôi dạy con cái, chăm sóc gia đình nội ngoại hai bên, hay thậm chí là cả góc nhìn về tôn giáo/chính trị.
Năm, lấy vợ xem tông lấy chồng xem giống. Ở đây không phải là xem địa vị hay tiền tài, mà là xem cách người ta sống, cách người ta cư xử với nhau, cách cha mẹ giáo dục con cái. Bởi gia đình chính là nơi con người chúng ta sao chép nhiều khuôn mẫu niềm tin, nhận thức, suy nghĩ, hành động nhất.
Sáu, cặp đôi không thể nói chuyện thẳng thắn về các vấn đề khó khăn trước khi cưới thì sẽ có xu hướng né tránh ngồi xuống đối mặt với nhau khi đã là vợ chồng. Nếu bạn không thể trò chuyện, không cảm thấy được là chính mình, không cảm thấy được lắng nghe và trân trọng khi đang ở trong mối quan hệ yêu đương - thì không có lý do gì để phải vội vàng làm đám cưới cả.
Bảy, đừng kết hôn khi chưa tự đứng vững. Điều này đã được nói hàng trăm lần rồi nhưng rất nhiều người vẫn phăm phăm bước vào hôn nhân với tâm thế 'chưa thấy quan tài chưa đổ lệ', nhất là các cô gái. Hãy nhớ, hôn nhân không phải là chiếc phao cứu sinh để trốn tránh nỗi cô đơn hay khó khăn tài chính. Nếu bạn kết hôn chỉ để trốn tránh bài học của linh hồn hay trốn trách việc đứng lên tự chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình, thì cá 9/10 phần là cuộc hôn nhân ấy sẽ trở thành người thầy nghiêm khắc nhất của bạn. Bây giờ không chịu học thì vài năm nữa sẽ phải học gấp đôi, Vũ trụ không đùa với bạn đâu.
Tám, đừng chỉ tìm điểm hoà hợp, hãy tìm những điểm khác biệt giữa hai người. Vì sẽ có những điểm khác biệt có thể trở thành điểm bổ trợ, có những điểm khác biệt có thể hoà giải, và có những điểm hoàn toàn không thể hoà giải. Bạn cần phải biết điều này trước để xem liệu bản thân có thể chấp nhận được hay không, nếu không chấp nhận được thì nhất định cũng đừng bước vào.
Cả tám điều kể trên đều nằm ở phần bên trong (deep character) của con người, và nếu muốn thấy được những điều này, bạn phải cho mối quan hệ THỜI GIAN và CƠ HỘI. Thời gian để tự mình quan sát và hình dung được bản chất của đối tác sau nhiều lần gặp gỡ, và cơ hội để cả hai cùng tìm hiểu về con người thật của nhau sau những ngọt ngào say đắm của thuở ban đầu. Bởi có người thì vội quá nên chưa kịp qua đoạn honeymoon đã tiến tới, còn có người thì vừa hết giai đoạn honeymoon là đã vội vàng bỏ chạy.
Và cũng đừng quên, điều quan trọng nhất là bạn phải hiểu chính mình, bạn phải có ý thức 'tìm hiểu sâu sắc' bản thân trước. Bởi chỉ có như thế bạn mới có thể hiểu được lý do tại sao lại phải tìm hiểu người khác kĩ càng, và cho mối quan hệ thời gian để làm điều đó - thay vì vội vàng đẩy nhanh tiến độ để thoả mãn cho độ đói khát của cái tôi.
Photobypinterest.
______________________
Bài viết thuộc sở hữu của tác giả, vui lòng ghi rõ nguồn nếu re-up.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Cảm ơn bạn rất nhiều ạ