BÁT KHỔ Là
Gì ?
( Hoà Thượng
Tuyên Hoá, Thuyết Giảng )
Con người
có đủ thứ chấp trước song không chịu xả bỏ là do bị nhốt trong chuồng Ngũ Uẩn.
Vì không thoát đặng nên ở trong vòng Ngũ ấm này mà phát sinh đủ thứ chấp trước,
đủ thứ phân biệt, đủ thứ vọng tưởng, không tài nào thoát khỏi sinh tử được.
Trong Phật
Giáo nói về Khổ thì khi trước tôi đã nói về Tam khổ rồi; bây giờ nói về Bát khổ.
Bát khổ này bao quát tám loại; thực tế không phải chỉ có tám khổ thôi, mà có vô
lượng vô biên nỗi khổ.
Bát khổ là
gì? Ðó là: Sinh, lão, bịnh, tử khổ, Ái biệt ly khổ, Oán tăng hội khổ, Ngũ ấợm
xí thạnh khổ, Cầu bất đắc khổ. Tám cái khổ này làm hại con người trên thế gian
nhiều lắm.
1. Sanh khổ:
Con người sinh ra là đã chịu khổ nạn vô cùng rồi. Khi còn trong bụng mẹ, mẹ ăn
đồ lạnh thì con cảm giác như là ở trong núi tuyết vậy; mẹ ăn đồ nóng thì con tưởng
như ở trong núi lửa vậy. Rồi đủ chuyện không như ý phát sinh. Ðến lúc sinh ra
thì cũng như bi ép giữa hai hòn núi vậy; nên con nít sinh ra là khóc oa oa:
"Khổ quá! Khổ quá!" Ðó là vì con nít muốn than khổ nhưng không biết
nói nên chỉ khóc.
Nếu con người
không có thân thể thì không có cảm giác đau khổ gì cả, nhưng khi có thân thể
thì có đủ thứ cảm giác thống khổ. Nên lúc sinh ra cũng giống như lúc con rùa bị
rứt khỏi mu vậy. Thống khổ khó mà nhẫn nại được.
2. Tử khổ:
Có sinh thì phải có chết. Lúc chết thì Tứ Ðại phân tán, bị gió nghiệp thổi đi.
Ðau khổ đó thật khó mà diễn bày được.
3. Bịnh khổ:
Thân thể con người do đất, nước, gió, lửa giả hợp mà thành. Nếu lửa nhiều thì
nước ít, nếu gió nhiều thì đất ít, nếu nước nhiều thì lửa ít. Tứ Ðại không điều
hợp, không quân bình thì tự nhiên sinh bịnh; có bịnh thì có đau đớn.
Con người
mà đầu đau, chân nhức hoặc là tay, lưng, tỳ, vị, thận,... sanh bịnh đều có
nguyên nhân của nó. Nếu kẻ nào mà hiếu sắc thì thận dễ bị bịnh; kẻ tham tài thì
tim dễ bịnh, kẻ thích nóng giận thì gan rất dễ bịnh, kẻ nào buồn phiền thì phổi
dễ sinh bịnh, kẻ nào lòng chứa oán ghét thì tỳ dễ sinh bịnh. Tâm, can, tỳ, phế,
thận có bịnh đều do hận, oán, não, nộ, phiền sinh ra. Người có tâm sân hận thì
hại trái tim, người có tâm oán nặng thì hại tỳ, người có lòng buồn rầu lo lắng
thì hại phổi, người có lòng nóng giận nhiều thì hại gan, người có lòng phiền
nhiều thì hại thận. Nên Bốn Ðại không điều hợp thì do hận, oán, não, nộ, phiền,
và thất tình tác quái. Nếu vui nhiều quá, oán hận nhiều quá, buồn bã rầu rĩ nhiều
quá, sợ hãi nhiều quá, hoặc là dục vọng nhiều quá đều làm cho Tứ Ðại không điều
hợp, sinh ra đủ thứ bịnh hoạn. Có bịnh thì rất dễ già, nên sau khi bịnh rồi thì
tới lão.
4. Lão khổ:
Khi già thì mắt hoa, tai điếc, răng rụng, chân run, thân thể đứng không vững nữa.
Sinh, lão,
bịnh, tử, là bốn thứ khổ làm cho con người không tự tại, phát sinh ra đủ thứ
phiền não.
5. Ái biệt
ly khổ: Vì sao mình làm người? Bởi vì mình có ái, có yêu nên mới tới thế giới
Ngũ Trược này. Nếu yêu đương mà ít thì mình không sinh vào thế giới này đâu, mà
sẽ sinh về Cực Lạc Thế Giới, Lưu Ly Thế Giới, hoặc những thế giới khác.
Cổ nhân nói
rằng: "Ái bất trọng bất sanh Ta Bà, Nghiệp bất không bất sanh Cực Lạc."
(Ái tình không nặng đâu sinh Ta Bà, Nghiệp chướng chẳng hết sao về Cực Lạc?)
Nghiệp hết, tình không, thì thành Phật; nghiệp nặng, tình nhiều, tức là phàm
phu. Kẻ phàm phu thì bị tình ái làm mê loạn, không phá thủng nổi lưới tình, lại
cho rằng ái tình là cao quý nhất. Người đời cho rằng ái tình trai gái là chuyện
hết sức quý giá. Kỳ thật, ái càng nặng thì tình càng thâm, càng hãm mình vào
vòng ngu si mê muội. Có kẻ biết là bẫy rập nhưng rồi cũng chui vào lưới tình.
Con trai, con gái khi trưởng thành rồi thì chỉ nghĩ tới chuyện mau mau mà kết
hôn. Thật là quen đường cũ quá rồi! "Ái" là thứ tình cảm quyến luyến.
Có người thì yêu tiền, có người thì yêu sắc. Tiền tài là vật ở ngoài thân, sắc
đẹp thì cảm nhận ở trong lòng. Tình cảm quyến luyến cũng là do yêu thương mà
ra.
Tinh thần
đau khổ thì tâm không tự tại, đủ thứ khó chịu là cũng vì có ái tình này. Ái biệt
ly khổ là cái khổ chia ly khi hai người đang thương yêu nhau. Hai kẻ yêu nhau
như keo sơn, như cá với nước, thì đột nhiên có chuyện xảy ra khiến họ bất đắc
dĩ phải chia tay. Họ lâm vào tình cảnh thật khó ly biệt, khó chia tay; còn có nỗi
khổ nào bằng không dễ khống chế được, cho nên gọi là Ái biệt ly khổ.
6. Oán tăng
hội khổ: Khi mình gặp mặt nói chuyện với người có nhân duyên thì cảm thấy rất
dung hợp, làm việc với nhau rất dễ dàng, không có xung đột. Nhưng có những người
khi mình mới gặp mặt thì cảm thấy không có nhân duyên, muốn ghét họ liền, nên mới
tìm cách tránh mặt đối phương, tìm chỗ khác để đi. Nào ngờ tới chỗ khác cũng lại
gặp kẻ đó! Mình càng ghét họ bao nhiêu thì càng đối đầu với họ bấy nhiêu. Ðó
cũng là một nỗi khổ.
7. Cầu bất
đắc khổ: Có mong cầu là bởi có lòng tham. Tham mà không thỏa thì sinh phiền
não, cho nên đó cũng là khổ. Cầu danh, cầu lợi, cầu tiền, cầu sắc mà không được
thì khổ, vì chẳng thỏa mãn tâm nguyện mình muốn.
Cầu mà được
cũng chưa kể là sung sướng. Thí dụ như khi chưa kiếm được tiền thì sợ là không
kiếm được; khi kiếm được thì lại sợ sẽ mất đi, cho nên ngày đêm đề phòng. Bởi vậy,
cầu được đã là khổ, mà cầu chẳng được lại càng khổ hơn! Do đó đối với việc
khác, cứ theo đây mà suy ra. Chưa có thì sợ không kiếm được, có rồi thì lại sợ
mất. Ðó đều là trạng thái lòng không bình thản, không tự tại, không an lạc.
8. Ngũ ấm
xí thạnh khổ: Ngũ ấợm tức là sắc, thọ, tưởng, hành và thức; cũng gọi là Ngũ Uẩn.
Nó là thứ rất khó hàng phục, rất khó có thể thấy nó là không. Ngũ ấợm này phừng
phừng phát hiện giống như lửa vậy, thiêu đốt tâm thần của mình, làm mình thống
khổ vô vàn. Nếu mình có pháp An tâm, pháp An thân thì tám cái khổ này chẳng thể
động chạm tới mình đặng; nên nói:
"Lão
Tăng tự hữu An thân pháp,
Bát Khổ
giao tiên dã vô phòng."
Dịch là:
"Sư
già vốn có phép An thân,
Tám khổ chằng
chịt chẳng nhằm gì."
Tuyên Hóa
Thượng Nhân
Web Tham Khảo
Thêm
Chiase-phatphap.blogspot.
com
Mixcloud.
Com/quantheambotat
Kinhlangnghiem.wordpress.
com Biết HY SINH”. ᭄ꦿ᭄ꦿ
Một ngày
nào đó bạn cũng nhận ra rằng hạnh phúc không chỉ có cơm ngon và áo đẹp, hạnh
phúc cũng không chỉ bao gồm những thỏa mãn về vật chất cũng như tinh thần như
bao người vẫn nghĩ, có 1 hạnh phúc khác rất đơn sơ và giản dị nhưng thật ấm áp
và đáng trân trọng đó là thứ hạnh phúc mang tên……………”biết HY SINH”
______//____//______
Hiện đời
làm thiện, làm ác; hiện đời được phước, mắc họa thì gọi là “hiện báo”. Đời này
làm thiện, làm ác, đời sau được phước, mắc họa, gọi là “sanh báo”. Đời này làm
thiện, làm ác, đến đời thứ ba, hoặc đời thứ tư, hoặc mười, trăm, vạn đời sau,
hoặc đến vô lượng vô biên kiếp sau mới hưởng phước, mắc họa, thì gọi là “hậu
báo”. Hậu báo sớm, chậm bất định. Phàm những nghiệp đã tạo, tuyệt đối không có
nghiệp nào lại chẳng có báo.
_____//_____//_____
****************
Bản chất
chúng sanh, dù loài nào cũng đều ham sống sợ chết. Người tự tử cũng là người
ham sống, họ tìm đến cái chết để tránh cuộc sống hiện tại quá đau khổ, tuyệt vọng.
Giết hại chúng sanh tức là gây cho chúng sanh một sự đau đớn về thân xác và một
sự tuyệt vọng khi lòng ham sống bị xâm phạm. Hơn nữa cái chết của chúng sanh
luôn đồng nghĩa với sự biệt ly thân quyến. Một người cha mất đi có nghĩa là vợ
con ở lại rơi vào cảnh túng quẫn nghèo đói. Một người mẹ mất đi cũng có nghĩa
là những đứa con còn lại sắp phải chịu cảnh bơ vơ, không có bàn tay dịu dàng
chăm sóc của mẹ.
Giết vài
con vật nhỏ đưa đến quả báo đứt tay trầy chân hoặc bệnh hoạn vài trận. Giết thú
lớn đưa đến quả báo tai nạn và bệnh nặng nề hơn. Còn giết rất nhiều thú vật mỗi
ngày để kinh doanh thì không tránh khỏi quả báo địa ngục.
Những kẻ
quen tay giết hại thú vật nhỏ sẽ dễ dàng giết hại thú vật lớn, và kẻ quen tay
giết hại thú vật lớn sẽ dễ dàng giết hại con người. Thế nên để ngăn chặn nghiệp
giết hại con người từ ban đầu, chúng ta phải dè dặt đừng xâm hại tính mạng từng
sinh vật nhỏ. Những nghiệp thân khẩu ý hàng ngày dù ít hay nhiều đều trở thành
bất thiện nghiệp và chất chứa dần theo năm tháng. Nếu không có những thiện nghiệp
lớn lao để hóa giải, chắc chắn bỏ thân này, chúng ta sẽ đi về một đời sống thấp
kém khổ sở hơn .
-------------------
Vì sao bạn
khởi phiền não?
Bởi vì lòng
tham lam của bạn chưa ngừng. Bạn chưa buông xả. Rằng: Chốn nào cũng gai góc,
nơi nào cũng đụng tường. (Gai góc là ví dụ cho phiền não. Có phiền não thì có
chướng ngại, giống như ta đi đụng vào tường vậy). Khi bạn không còn bốn tướng
(bốn sự chấp trước vào quan niệm về cái tôi, về người khác, về chúng sinh và về
thọ mạng) thì ai chịu đau khổ? Nếu người đau khổ chẳng tồn tại thì phiền não từ
đâu mà sinh Ra Chứ ?
☛.
Kẻ ngu chẳng biết nhân quả lợi hại ra sao nên cứ tùy tiện làm bậy.
Thậm chí, y không tin có nhân quả, và còn hủy báng nhân quả. Người
có trí huệ thì biết sự lợi hại của luật nhân quả, cho nên sợ làm
việc sai trái trong vòng nhân quả. Bất luận làm việc gì, mình cũng
nên suy nghĩ ba lần rồi hãy làm.
—-/——
Người
đời nay cũng không biết được chuyện tiền nhân hậu quả. Giống như
người mù cỡi ngựa đui đi trật đường, mà tự mình cũng chẳng hay
biết. Họ còn cho rằng, gia đình, quyến thuộc là chỗ ân ái thân
thiết. Do đó, họ không thể nhìn thủng để buông xả. Thật ra, thế
giới này là chỗ đau khổ vô cùng.
Người
học Phật nên tin vào nhân quả, vì nhân quả thì không sai một mảy
may. Không nên lầm lẫn trong quá trình gieo nhân, gặt quả; cũng
không nên hủy báng rằng, chẳng có nhân quả. Mình nên hiểu: Nhân
quả là định luật ngàn đời bất biến.
Chấp
trước nghĩa là gì? Tức không tin vào nhân quả nên mới sinh lòng
chấp trước sâu dày. Thứ chấp trước này đưa tới việc hủy báng.
Cho rằng, chẳng có lý nhân quả. Do vậy người Phật tử phải nhận diện
rõ lý nhân quả. Vì sao cần tin sâu nhân quả? Không tin nhân quả,
quý vị khó làm người Phật tử. Và không đọc tụng kinh điển Đại
thừa, thì sẽ không khai trí huệ.
Bồ Tát sợ
nhân không sợ quả, phàm phu sợ quả không sợ nhân. Khi Bồ Tát còn trong lúc trồng
nhân thì ngài vô cùng cẩn thận, một chút cũng chẳng làm càn. Ðến lúc quả báo tới
thì ngài không sợ hãi. Nhưng kẻ phàm phu thì bình thường lúc gieo nhân chẳng sợ
gì cả. Sát sinh, trộm cắp, dâm loạn, dối trá, rượu chè, cờ bạc, hút sách ma
túy. Những thứ ấy bạn dám nghĩ dám làm, đến lúc thọ quả báo thì mới than khổ
không thôi.
Nếu biết
nghiệp theo ta như hình với bóng .ThÌ ta đừng tạo nghiệp nữa ,hãy trở về với
tâm không của mình .Tâm không dính mắc 6 trần như như ,tự tại giải thoát, sanh
tử lợi ích chúng sanh .
Muốn
thành Phật thì phải học Phật Pháp.
Thứ mình
xứng đáng có, thì mình sẽ được nó. Thứ mà mình không xứng đáng
có thì mình chớ vọng tham cầu. Mình phải giữ cương vị, gắng tròn
trách nhiệm của mình mà không nên ích kỷ, không nên tự lợi hay
nói dối. Làm vậy thì thế giới mới hòa bình, dù quý vị không muốn
nó thái bình, nó cũng thái bình, không muốn nó bình an, nó cũng
bình an. Vậy tại sao thế giới bây giờ không được bình an, không có
thái bình? Vì ai ai cũng hướng ngoại truy cầu, không biết hồi quang
phản chiếu để tìm giải đáp nơi chính mình.
Là
người, ai cũng phải trải qua bốn cái khổ lớn: sanh lão, bịnh, tử.
Bất kỳ người nào cũng không thoát khỏi bốn thứ thống khổ này.
Trừ khi quý vị tu Ðạo, liễu sanh thoát tử mà thôi.
•. Người
đời cả ngày cạnh tranh phấn đấu không ngoài chuyện tiền tài, cơm
ăn, áo mặc, chỗ ở, và danh lợi.
Ai cũng
bị năm thứ ấy làm cho điên đảo; từ sáng tới tối chẳng có thời
gian nghỉ ngơi. Nếu có lúc không tới sở làm việc thì ở nhà lại
coi TV, xem xi nê, chơi máy vi tính, đi du ngoạn. Có đủ thứ chuyện
khiến người ta lúc nào cũng bị bận rộn.
Có
người, một ngày không nói thị phi thì giống như một ngày chẳng
thể sống. Một ngày không khởi vọng tưởng thì một ngày bứt rứt,
như không ăn cơm vậy. Từ sáng đến tối, họ chỉ sống nhờ, nói thị
phi, vọng tưởng
lung tung.
Quý vị thấy có kỳ lạ chăng? Ðây là điều khiến cho mình thật khó
hiểu nổi.
• Thế
giới này là thế giới của tiền giấy: Chỉ vì tham tờ giấy lộn này
mà người ta quên lãng nhân nghĩa đạo đức. Họ cho rằng đồng tiền
là thật. Quý vị nghĩ như vậy có ngu si chăng?
Sống trên
đời, quý vị nên phải hết sức cẩn thận trong mỗi hành vi, cử chỉ
của mình mà gắng giữ gìn quy củ. Vì một khi trồng nhân sai lầm (sai
nhân quả), quý vị sẽ hối hận vô cùng.
Bởi vì
có lòng dâm dục nên mới phát sinh ra biết bao chuyện ác trên đời.
Nếu quý vị có thể làm những việc lành, tức tự mình thanh tịnh hết
tất cả. Và khi không có hành vi dâm loạn thì đó là chúng thiện
phụng hành.
Nếu có
trí thì quý vị như mặt trời. Có huệ thì quý vị như mặt trăng.
Phàm như
ưa nổi nóng, đa số là người ngu si, vô minh nặng nề không hàm
dưỡng công phu.
Nếu nói động
vật là loài được sắp đặt sẵn cho con người ăn. Vậy con người là
loài được sắp đặt sẵn cho ai ăn?
Mỗi lời
nói mỗi hành động của chúng sanh trong cõi Ta Bà này đều là tham,
đều là sân, đều là si. Trong phạm vi pháp thế gian, họ dùng tham,
sân, si để tu hành. Ðến pháp xuất thế, họ cũng dựa vào tham, sân,
si mà tu hành. Nào là tham khai ngộ: ngồi thiền hai ngày rưỡi là đã
muốn khai ngộ, tu hai ngày rưỡi là muốn thần thông, niệm Phật mới
hai ngày rưỡi là muốn đắc niệm Phật tam muội. Quý vị xem, tâm tham
lam lớn như vậy, đều là do con quỷ tham lam biểu hiện ra đó thôi!
*Sợ chết
thì phải làm sao?
Chúng ta ở
thế giới Ta Bà này có sanh thì ắt sẽ có tử, nếu quý vị sợ chết thì phải cố gắng
niệm Phật cầu sanh Tây Phương, sanh đến Tây Phương rồi thì vĩnh viễn xa rời sáu
đường luân hồi, khỏi chịu cái khổ sanh tử, đó mới là an lạc thật sự. Khi chưa
thoát khỏi sanh tử thì tất cả chuyện sống chết của quý vị đều nằm trong tay
Diêm Vương, vậy bản lĩnh của quý vị ở đâu? Thế anh vui vẻ cái gì? Cứ coi như
giàu sang thì sao nào? Diêm Vương mà sợ quý vị sao? Có kẻ giàu sang nào mà có
thể thoát khỏi tay Diêm Vương chứ?
---------------------
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Cảm ơn bạn rất nhiều ạ