Tám
giờ sáng, vừa ngồi vào bàn làm việc đã thấy một chị ăn mặc khá nhếch nhác, rụt
rè bước vào văn phòng tôi: - Chị ơi cho em gửi tiền!
- Tiền gì hả chị? - tôi ngạc nhiên.
- Hôm qua em có lấy mớ cạc-tông ngoài cửa, em gửi tiền chú bảo
vệ nhưng chú ấy không nhận, nên hôm nay em quay lại gửi chị.
- Ôi chị ơi, em để đó ai lấy thì lấy, có đáng bao nhiêu đâu ạ.
Từ mai chị cứ ghé lấy nhé...!
Chị dứt khoát giúi tiền vào tay tôi: - Dạ, cám ơn chị, nhưng em
không xin đâu, bìa cạc-tông em vẫn mua năm ngàn một ký, mớ hôm qua cân được 2
ký em gửi chị mười ngàn ạ, chị cầm phụ vào tiền rác.
Nói xong chị chạy vù ra cửa như sợ tôi đuổi theo, rồi chị leo
lên chiếc xe cà tàng đạp đi mất. Cầm tờ mười ngàn trên tay, tôi thật không biết
nói gì....!
Cuối năm do nhận làm quà tết, lượng bìa thải ra rất nhiều, trước
tôi hay gom bán, nhưng rồi do nhà chật và bán cũng không được bao nhiêu nên
nghĩ “thôi cứ để đó ai cần thì lấy, hoặc để người lượm ve chai có thêm chút ít
cuối năm…”.
Hình ảnh lam lũ nhưng trong veo, chân thật của chị khiến tôi
nghĩ mãi. Chị nghèo nhưng SẠCH, rách nhưng ĐẸP. Chị đẹp vô cùng, nét đẹp của
một người tự trọng - khá hiếm hoi trong xã hội thời nay....!
Tiền quả thật rất quan trọng, nhưng đối với một số ít người, nó
đã và sẽ không bao giờ mua được nhân cách.
Cảm ơn chị, một người nghèo nhưng đầy lòng tự trọng, một người
mua ve chai bình dị nhưng đã giúp tôi thêm yêu đời, tin người và vui sống....!
● Trịnh Thị Thu Thanh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Cảm ơn bạn rất nhiều ạ